Chồng tôi bảo tôi, cô ấy thích anh đấy. Tôi bảo với anh rằng, tôi biết, nhưng để cho cô ấy hiểu về anh và gia đình mình em mới mời cô ta về nhà.
Tôi xin kể câu chuyện như thế này, muốn cho người thứ ba suy nghĩ về người vợ mà các bạn muốn giành giật hạnh phúc nhé.
Tôi và chồng cùng kinh doanh ở nước ngoài, về ngôn ngữ chồng tôi biết nhiều hơn tôi. Hàng ngày hai vợ chồng đều bán hàng và làm hàng. Khách hàng của chúng tôi thì nhiều thể loại, nhưng trong những khách hàng của chúng tôi có một cô bé khá xinh và trẻ hơn tôi cũng là người ngoại quốc.

Trở lại cô bé kia, tôi bắt chuyện và làm quen, và tôi có linh cảm không tốt với cô bé này. Rồi một hôm tôi mời cô ấy về nhà ăn cơm để cô hiểu thực sự cuộc sống của gia đình tôi và tôi. Tất nhiên là chồng tôi đồng ý mời cô ấy cùng ăn cơm. Bữa ăn toàn bộ do tôi đảm nhận, từ chuẩn bị đến nấu nướng đều do tôi cả. Cô ấy và chồng chỉ có việc ăn thôi. Thường trong bữa ăn chồng tôi mà có một chén rượu thì sau bữa ăn là ngủ ngay, bất kể có khách hay không có khách.
Cô ấy bất ngờ về thái độ của chồng, và sự vất vả của tôi, ăn xong tôi lại lau chùi, rửa ráy, và ngồi nói chuyện với tôi, và bảo tôi vất vả quá. Từ đấy cô ấy hiểu ra rằng, để làm một người vợ rất vất vả, nên cô ấy không thể kham nổi, và dần dần ít đến cửa hàng của tôi để mua đồ. Chồng tôi có nhắc hỏi, dạo này không thấy Julia đến đây nhỉ. Chồng tôi bảo tôi, cô ấy thích anh đấy. Tôi bảo với anh rằng, tôi biết, nhưng để cho cô ấy hiểu về anh và gia đình mình em mới mời cô ta về. Giờ cô ấy chắc không dám thích anh nữa đâu. Chồng tôi im lặng, không nói gì.
Nhận xét của bạn về bài viết!
