<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	>

<channel>
	<title>Yêu trẻ thơ -  Trang Web tre tho &#187; Giáo dục</title>
	<atom:link href="http://www.yeutretho.com/chuyenmuc/giao-duc/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.yeutretho.com</link>
	<description>Web trẻ thơ - Kiến thức và những điều cần biết về mẹ và bé</description>
	<pubDate>Thu, 11 Mar 2010 06:19:22 +0000</pubDate>
		<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Sốc vì sinh nhật lần thứ 13 của con trai</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/soc-vi-sinh-nhat-lan-thu-13-cua-con-trai.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/soc-vi-sinh-nhat-lan-thu-13-cua-con-trai.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 11 Mar 2010 02:28:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Giáo dục]]></category>

		<category><![CDATA[Kiến thức]]></category>

		<category><![CDATA[ảnh]]></category>

		<category><![CDATA[bạn gái]]></category>

		<category><![CDATA[bố]]></category>

		<category><![CDATA[con trai]]></category>

		<category><![CDATA[hành động]]></category>

		<category><![CDATA[lạc hậu]]></category>

		<category><![CDATA[lớn]]></category>

		<category><![CDATA[mẹ]]></category>

		<category><![CDATA[mềm lòng]]></category>

		<category><![CDATA[nông nổi]]></category>

		<category><![CDATA[nước hoa]]></category>

		<category><![CDATA[nuôi dạy con]]></category>

		<category><![CDATA[phát ngôn]]></category>

		<category><![CDATA[phát triển]]></category>

		<category><![CDATA[phim]]></category>

		<category><![CDATA[quan niệm]]></category>

		<category><![CDATA[sinh nhật]]></category>

		<category><![CDATA[sốc]]></category>

		<category><![CDATA[tán tỉnh]]></category>

		<category><![CDATA[thay đổi]]></category>

		<category><![CDATA[thoải mái]]></category>

		<category><![CDATA[tình bạn]]></category>

		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>

		<category><![CDATA[yêu đương]]></category>

		<category><![CDATA[điện thoại]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/soc-vi-sinh-nhat-lan-thu-13-cua-con-trai.html</guid>
		<description><![CDATA[Lúi húi trong bếp dọn dẹp, mẹ choáng khi vô tình nghe thấy con &#8220;phát ngôn&#8221;: “Tao chỉ tán tỉnh con bé ấy cho vui thôi chứ yêu đương gì. Bọn mình còn trẻ cứ chơi bời cho thoả thích”.
 
Con trai yêu quý,
Năm nay con trai mẹ bước sang tuổi 13. Cả nhà tổ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Lúi húi trong bếp dọn dẹp, mẹ choáng khi vô tình nghe thấy con &#8220;phát ngôn&#8221;: “Tao chỉ tán tỉnh con bé ấy cho vui thôi chứ yêu đương gì. Bọn mình còn trẻ cứ chơi bời cho thoả thích”.</strong></p>
<div><span> <span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify"><span style="FONT-STYLE: italic">Con trai yêu quý,</span></p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Năm nay con trai mẹ bước sang tuổi 13. Cả nhà tổ chức sinh nhật mừng con thêm tuổi mới. Đến bữa tiệc ngọt buổi tối, bố mẹ sang phòng riêng vì con muốn được tiếp bạn thoải mái. Lên cấp 2 rồi, con không muốn bố mẹ ở lại làm “đạo diễn”, làm “hoạt náo viên” giống như mọi năm.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Nhưng mẹ cũng biết, con trai mẹ đã lớn và có nhiều thay đổi lắm rồi.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Sinh nhật năm nay, thay vì uống trà sữa trân châu, uống nước ngọt như mọi năm, con đòi bố mẹ “<span style="FONT-STYLE: italic">cho bọn con nốt bịch rượu vang từ tết, nhâm nhi cho vui</span>”. Đồ ăn sinh nhật không còn là những thứ bình thường như bimbim, bỏng ngô, kẹo mút, thạch dừa. Con bảo: “<span style="FONT-STYLE: italic">Các bạn lớp con chỉ ăn nho Mỹ, bưởi da xanh. Bánh kẹo mẹ phải mua loại xịn của nước ngoài ấy, không con xấu hổ lắm</span>”.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Mẹ bật cười nghĩ thầm: “<span style="FONT-STYLE: italic">Trẻ con bây giờ ăn sướng thật, sành ăn quá! Mình hồi xưa chỉ mong được cái kẹo bột cứng ngắc</span>”.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">7 giờ tối, cậu bạn thân của con đến đầu tiên, mang theo một bịch nho nhỏ đựng trong túi nilon: “<span style="FONT-STYLE: italic">Tặng ông này</span>”, rồi hai con hý hoáy vào phòng riêng. Mãi sau mẹ mới biết, bạn ấy tặng con lọ keo bọt và đến trước để giúp con “tạo dáng kiểu tóc”, lấy le với các bạn gái. Con còn lấy cả chai nước hoa của bố, xịt thơm nức.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Mẹ mới chợt nhớ nhiều lần trước khi đi học, con đứng trước gương, hất lại mái tóc rẽ ngôi, ngắm chiếc áo sơ mi được là lượt rất phẳng phiu. Em gái con ghé tai mách mẹ: <span style="FONT-STYLE: italic">“Anh ấy có bạn gái rồi đấy</span>!”. Mẹ phẩy tay: “<span style="FONT-STYLE: italic">Anh ấy còn bé tí, biết gì</span>”.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Các bạn con ào ào kéo đến. Bạn nào cũng có điện thoại di động và chít&#8230; chít&#8230; nhắn tin. Toàn điện thoại sành điệu và đắt tiền cả. Thảo nào con cứ chê cái Nokia 1200 bố đưa cho. Bố mắng: “<span style="FONT-STYLE: italic">Chỉ cần nghe gọi là được, cần gì nhiều chức năng</span>” con mới phụng phịu dùng tạm. Vừa đến, các con đã tíu tít hỏi nhau: “<span style="FONT-STYLE: italic">Con My đến chưa? Mày có mời không, để tao gọi nó cho. Hay bảo thằng Đăng đón nó nhé</span>&#8230;”. Rồi tiếp: “<span style="FONT-STYLE: italic">Sao mày không đi được? Mày cứ nói dối mẹ mày là đi sinh nhật con gái ấy. Hay để tao bảo cái Hà gọi điện sang xin mẹ mày&#8230;</span>”</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Và cái tài buôn dưa lê của các con có khi còn hơn cả các cô trong nhóm bạn thân của mẹ. Nhưng sao các con toàn buôn chuyện đâu đâu: “<span style="FONT-STYLE: italic">Nhà con My 7E có 2 ô tô.  Nhà thằng Hoàng tè 7I có cái biệt thự to nhất trong khu Văn Quán</span>”. Mẹ nghe loáng thoáng không hiểu đây có phải là bữa tiệc sinh nhật của cậu con trai mới lên lớp 7?</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Bữa tiệc sinh nhật bắt đầu, các con mỗi người cầm một chén rượu vang lên “zô” rất to. Hàng xóm có nghe thấy lại tưởng bố tiếp khách chứ nào phải con. Câu chuyện của bữa tiệc trở nên rộn rã hơn khi các con gán ghép bạn nọ với bạn kia. Lúi húi trong bếp dọn dẹp, mẹ choáng khi vô tình nghe thấy con &#8220;phát ngôn&#8221; với các bạn: “<span style="FONT-STYLE: italic">Tao chỉ tán tỉnh con bé ấy cho vui thôi chứ yêu đương gì. Bọn mình còn trẻ cứ chơi bời cho thoả thích</span>”. Các bạn con, mỗi người góp thêm một câu xung quanh đề tài tình yêu khiến buổi tiệc sinh nhật con càng trở nên rôm rả.</p>
<div class="MsoNormal">
<div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/11/DSC08347.jpg" alt="" width="500" align="center" /></div>
<div><span style="FONT-FAMILY: Tahoma; FONT-SIZE: 10pt">Bữa tiệc sinh nhật con không chỉ đơn giản là bạn bè và bánh kẹo&#8230; (Ảnh minh họa)</span></div>
</div>
</div>
<div class="MsoNormal"><span style="FONT-STYLE: italic"><br />
</span></div>
<p class="MsoNormal" align="justify">Mẹ lẳng lặng đi về phòng, ngồi phịch xuống giường vừa buồn vừa lo. Thế mà mẹ vẫn nghĩ con trai của mẹ còn bé bỏng lắm, mới học cấp 2 thôi  mà. Con vốn ít nói, suốt ngày chúi mũi trên phòng, không học thì lại xem đĩa Gặp  nhau cuối năm và tự cười một mình. Ở xóm vẫn gọi con là Bình boong vì có vẻ con “ngố” hơn các bạn cùng tuổi.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Nhưng sự thật có lẽ không phải như thế, con nhỉ. Chỉ những giờ phút con trải lòng, vui vẻ với các bạn, mẹ mới hiểu được phần nào những suy nghĩ và sự phát triển của các con. Bọn con bây giờ lớn sớm thật! Đâu phải đợi đến “nữ thập tam, nam thập lục” như bố mẹ ngày xưa nữa.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Điều mẹ lo lắng hơn cả vẫn là những quan niệm, suy nghĩ và hành động liên quan đến chuyện “tình yêu” của con và các bạn. Mẹ đọc báo, xem phim thấy nhiều người con ngoan ngoãn sa ngã chỉ vì lối sống buông thả. Nhiều thanh thiếu niên chưa học xong phổ thông đã phải làm mẹ, làm cha bất đắc dĩ cũng chỉ vì một phút nông nổi, mềm lòng. Chuyện đưa nhau vào nhà nghỉ trở nên quá thường tình và phổ biến.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Mẹ biết mẹ không thể áp dụng những giáo lý khô khan, lạc hậu của thời mẹ để giáo huấn cho con về tình yêu, tình bạn. Mẹ biết không thể mặc một chiếc áo quá chật cho một đứa con đang lớn.</p>
<p class="MsoNormal" align="justify">Sau bữa tiệc sinh nhật, mẹ nhất định phải nói chuyện với con. Nhưng làm thế nào đây để con thật tin tưởng mà trải lòng với mẹ&#8230;</p>
<p class="MsoNormal" align="right"><span style="FONT-WEIGHT: bold">Mẹ yêu con</span></p>
<p></span> </span></div>
<p align="right">Theo Afamily</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/soc-vi-sinh-nhat-lan-thu-13-cua-con-trai.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Kiêu như osin thạo việc</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/kieu-nhu-osin-thao-viec.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/kieu-nhu-osin-thao-viec.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 11:28:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[cẩu thả]]></category>

		<category><![CDATA[chăm sóc trẻ con]]></category>

		<category><![CDATA[chất lượng cao]]></category>

		<category><![CDATA[chồng]]></category>

		<category><![CDATA[em bé]]></category>

		<category><![CDATA[gia chủ]]></category>

		<category><![CDATA[làm việc]]></category>

		<category><![CDATA[người yêu]]></category>

		<category><![CDATA[nhanh nhẹn]]></category>

		<category><![CDATA[osin]]></category>

		<category><![CDATA[quần áo]]></category>

		<category><![CDATA[tăng lương]]></category>

		<category><![CDATA[thạo việc]]></category>

		<category><![CDATA[tủ quần áo]]></category>

		<category><![CDATA[Vincom]]></category>

		<category><![CDATA[y tá thạo nghề]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/kieu-nhu-osin-thao-viec.html</guid>
		<description><![CDATA[“Osin bây giờ sướng hơn gia chủ. Trong khi gia chủ thức khuya làm việc thì osin 8 giờ tối đã khò. Trong khi gia chủ 6 giờ đã dậy thì osin 7 giờ mới uể oải ra khỏi chăn…”. 

Đã thuê 5 đời osin, chị Oanh mỉa mai kể chuyện.

Vốn là người khá dễ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>“Osin bây giờ sướng hơn gia chủ. Trong khi gia chủ thức khuya làm việc thì osin 8 giờ tối đã khò. Trong khi gia chủ 6 giờ đã dậy thì osin 7 giờ mới uể oải ra khỏi chăn…”.</strong> <!--   @page { margin: 0.79in }  P { margin-bottom: 0.08in } --></p>
<div><span><span></p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Đã thuê 5 đời osin, chị Oanh mỉa mai kể chuyện.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Vốn là người khá dễ nhưng chị không thể chấp nhận được tính cẩu thả, lười nhác và tắt mắt nên đã đuổi 5 osin. Đến người thứ 6, chị khá hoang mang. Nhưng dù hoang mang chị vẫn nhắm mắt thuê vì phải đi làm sau 4 tháng nghỉ đẻ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Tuy nhiên, osinthứ 6 không như chị nghĩ. Thơm - dù mới 22 tuổi nhưng đã có thâm niên 5 năm đi làm. Thơm rất biết việc, nhanh nhẹn và chăm sóc trẻ con cực giỏi. Nhìn động tác Thơm cởi quần áo, rồi tắm cho bé Bin, chắc hẳn ai cũng nghĩ Thơm là một y tá thạo nghề.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Không chỉ có vậy, Thơm nấu ăn rất ngon và khéo tay. Hôm nào sau khi lấy đồ phơi, Thơm cũng là quần áo phẳng phiu cho vợ chồng Oanh. Khỏi phải nói, Oanh vô cùng hài lòng. Biết là osin chất lượng cao như Thơm sẽ được nhiều người săn đón nên chỉ sau mấy tháng làm việc, Oanh tăng lương gấp đôi cho Thơm.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Không chỉ có vậy, những dịp lễ tết, sinh nhật, chị còn mua tặng Thơm quần áo đắt tiền. “Đỉnh cao” nhất là lần Oanh mua cho Thơm một đôi hoa tai bằng vàng khiến chồng chị ngỡ ngàng. Oanh nạt chồng: “Nó làm cho mình nhiều việc, mình cũng phải chăm sóc nó tử tế. Nếu không, nóđi mất thì sao”.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Oanh còn chiều Thơm tới mức bỏ qua mọi tội lỗi của Thơm. Bình thường, Oanh chỉ để tiền trong tài khoản và một ít tiền tiêu vặt trong tủ quần áo. Thỉnh thoảng Oanh phát hiện ra tiền bị rút lõi. Chắc chắn, người Oanh nghi đầu tiên phải là Thơm nhưng Oanh nghĩ số tiền đó chẳng đáng bao nhiêu. Oanh cũng không để nhiều tiền ở nhà nên đó không phải vấn đề lớn. Thế là Oanh làm ngơ coi như không biết gì. Oanh sợ làm cho ra nhẽ, Thơm xấu hổ đi mất.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Chị Lương cũng thuộc tuýp người chiều osin hết mức. Giống hệt chị Oanh, chị Lương thường xuyên đưa osin Trang đi mua sắm ăn uống. Nhưng độ chiều của chị Lương vượt qua cả chị Oanh khi chị Lương quan tâm đến Trang hơn chồng. Nếu cùng một lúc, chồng rủ đi đến nhà bạn bè và Trang nhờ đi mua thuốc cho mẹ thì chị sẽ chọn đi cùng Trang. Chồng phàn nàn, chị chỉ giải thích: “Đố anh tìm được osin nào chất lượng cao như nó. Phải chiều thôi”.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Chồng chị dù không đồng tình lắm nhưng cũng không phản đối. Và thế là lắm chuyện rắc rối xảy ra.</p>
<div style="text-align: center;"><img style="margin: 5px;" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/osin.jpg" alt="" width="320" align="center" /></div>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; font-weight: bold; text-align: justify;">Càng chiều, Osincàng kiêu</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Dường như biết rõ giá trị của mình, Trang ngày càng có đòi hỏi mang tầm cỡ “siêu sao”. Đầu tiên là đòi tăng lương.Trang tỉ tê, mình làm việc gấp đôi, thậm chí gấp 3 những osin hàng xóm mà lương Trang chỉ nhỉnh hơn chút đỉnh. Không phàn nàn gì, ngay lập tức chị tăng lương cho Trang. Ở được thêm nửa năm nữa, Trang lại viện đủ các cớ đòi tăng lương. Lúc này, dù hơi khó chịu, nhưng chị Lương vẫn không phản đối.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Nhưng từ đó, bệnh kiêu của Trang ngày càng lộ rõ hơn. Thỉnh thoảng Trang lại đưa ra yêu sách này nọ như gửi quà về cho bố mẹ Trang, thỉnh thoảng đưa Trang đi Vincom mua sắm và xem phim. Tệ hại hơn, Trang quen sống theo thói sành điệu, quần áo đẹp ở gia đình chị Lương nên đòi hỏi của Trang cũng cao hơn. Một lần, chị Lương dọn tủ quần áo, chọn ra những bộ cũ nhưng vẫn còn bắt mắt cho Trang mặc. Ngay lập tức, Trang ném quần áo đó sang một bên rồi cười nhạt: “Đùa chứ, em xinh gái thế này mà chị cho em mặc đồ thế này”.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Lúc đó chị Lương mới giật mình: “Thôi chết, mình chiều nó quá rồi”.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Vì được chiều chuộng quá nên Trang không còn là cô Osin chăm chỉ, tháo vát nữa. Trang dành nhiều thời gian để chăm chút bản thân hơn. Đặc biệt, kể từ ngày hẹn hò với công tử hàng xóm, cứ mắt trước mắt sau, Trang lại trốn ra ngoài với người yêu. Công việc chểnh mảng, thái độ xấc xược, Trang gần như thay đổi hoàn toàn. Lại được cậu người yêu đổ dầu vào lửa với lý do “chẳng việc gì phải hầu hạ, quỵ lụy ai”, Trang càng bất cần.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Không sớm thì muộn, hậu quả cũng xảy ra. Một hôm, trong lúc cả nhà đi vắng, lẽ ra phải trông em bé, Trang tranh thủ trốn ra ngoài gặp người yêu. Đến lúc về, Trang tái xanh mặt khi phát hiện em bé bị lăn xuống đất. May mà giường nhà chị Lương thấp nên em bé không nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, em bé vẫn phải nằm viện mấy ngày.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Quá mệt mỏi, chị Lương cho Trang nghỉ việc ngay lập tức. Lúc này, cô osin chất lượng cao ngày nào mới cuống cuồng đi tìm việc. Nhưng bây giờ, Trang không còn giữ được phẩm chất của cô osin cao giá ngày nào nữa. Vì thế, Trang vẫn đang trôi giạt qua các nhà với mức lương bèo bọt. Còn chị Lương phải nhờ mẹ đẻ lên trông con vì chị chẳng thể tìm được osin nào như Trang ngày xưa nữa. Đôi khi chị vẫn ước ao giá mình không chiều Trang như vậy, có thể, mọi chuyện sẽ khác đi.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Chị Oanh cũng phải trả giá vì quá chiều osin. Mặc dù phát hiện ra Thơm thỉnh thoảng rút lõi tiền của mình nhưng chị nghĩ nó không đáng gì nên im lặng. Tệ hơn, chị không nói với chồng cho anh đề phòng. Vì thế, một lần, sau khi lấy tiền về muộn, do quá mệt nên chồng chị để tạm tiền vào tủ. Sáng hôm sau anh vội đến cơ quan nên không cất tiền. Đến tối về nhà, anh mới phát hiện tiền không cánh mà bay. Bị tra hỏi cả buổi nhưng Thơm không chịu nhận. Chỉ tới khi chị Oanh dọa đưa ra công an phường, Thơm mới nức nở xin lỗi.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Đến lúc này, chị Oanh mới bị chồng mắng cho một trận vì tội quá chiều osin.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal;">
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: right;">Theo <span style="font-style: italic;">Eva</span></p>
<p></span> </span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/kieu-nhu-osin-thao-viec.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Mất việc tội&#8230; &#8220;chài&#8221; sếp</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mat-viec-toi-chai-sep.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mat-viec-toi-chai-sep.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 11:28:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Giáo dục]]></category>

		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[bộ ngực]]></category>

		<category><![CDATA[cân đối]]></category>

		<category><![CDATA[cặp với sếp]]></category>

		<category><![CDATA[câu sếp]]></category>

		<category><![CDATA[chân dài]]></category>

		<category><![CDATA[cô gái trẻ]]></category>

		<category><![CDATA[da trắng]]></category>

		<category><![CDATA[duyên dáng]]></category>

		<category><![CDATA[khéo léo]]></category>

		<category><![CDATA[mất việc]]></category>

		<category><![CDATA[mông cong]]></category>

		<category><![CDATA[ngoại hình]]></category>

		<category><![CDATA[ngoan ngoãn]]></category>

		<category><![CDATA[nhân viên]]></category>

		<category><![CDATA[nhiều chiêu]]></category>

		<category><![CDATA[sắc đẹp]]></category>

		<category><![CDATA[sổ mũi]]></category>

		<category><![CDATA[trưởng phòng]]></category>

		<category><![CDATA[việc làm]]></category>

		<category><![CDATA[vươn tới]]></category>

		<category><![CDATA[yêu]]></category>

		<category><![CDATA[đề bạt]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mat-viec-toi-chai-sep.html</guid>
		<description><![CDATA[Nửa kín, nửa hở để &#8220;câu sếp&#8221; là chiêu nhiều cô gái trẻ dùng để mong công thành danh toại. Nhưng nhiều cô phải qua tay mà chẳng &#8220;sơ múi&#8221; được gì, thậm chí còn vô cớ bị mất việc.
 
Ngay từ khi còn học đại học, Linh đã tỏ ra là một cô gái [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Nửa kín, nửa hở để &#8220;câu sếp&#8221; là chiêu nhiều cô gái trẻ dùng để mong công thành danh toại. Nhưng nhiều cô phải qua tay mà chẳng &#8220;sơ múi&#8221; được gì, thậm chí còn vô cớ bị mất việc.</strong></p>
<div><span> <span></p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Ngay từ khi còn học đại học, Linh đã tỏ ra là một cô gái khéo léo trong chuyện lấy lòng các thầy giáo. Với ngoại hình cân đối, đôi chân dài thẳng tắp, mông cong vút, nước da trắng, Linh đã làm xiêu lòng không ít các chàng trai trongl ớp. Nhưng Linh xác định phải làm thế nào lấy lòng được các thầy để có một bảng điểm đẹp khi ra trường.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Ra trường, quan điểm của cô vẫn vậy, vốn liếng của cô được vận dụng hết. Với phương châm: “Có sắc đẹp là có&#8230;tất cả&#8221;, Linh đề ra cho mình mục tiêu không chỉ dừng lại ở nhân viên quèn mà phải lên chức trưởng phòng. Cách duy nhất để đạt được điều đó là phải“ yêu” sếp và làm sếp “chết” đứ đừ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Linh biết mở to đôi mắt tròn xoe nhìn sếp đầy vẻ thán phục, làm sếp “ngất lịm” trong nụ cười duyên dáng. Làm bộ vô tình va vào sếp, tập tài liệu trên tay rơi xuống ngay dưới chân sếp. Muốn quát Linh đoảng sếp cũng phải im lặng trước đôi mắt chỉ biểu hiện một cảm xúc duy nhất: sợ sệt! cùng lời nói lí nhí, “em xin lỗi”, rồi ngoan ngoãn cúi xuống nhặt tài liệu, để lộ bộ ngực trắng nõn cùng cái khe ẩn chứa bao điều. Sếp lơ đãng nhận ra không nên nhưng không thể không nhìn.</p>
<div style="text-align: center;"><img style="margin: 5px;" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/xep.jpg" alt="" width="500" align="center" /></div>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Linh đã lọt vào tầm ngắm của sếp. Những buổi đi ăn nhà hàng, cô ngoan ngoãn xếp ghế ngồi cạnh, đôi chân dài thẳng tắp, nõn nà như thách thức sếp. Ngồi bên ly rượu vang, sếp lâng lâng, không phải vì men rượu, mà dưới gương mặt đẹp lộng lẫy kia là những đường cong hấp dẫn, được “khoe” rất hợp lý.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Đến khi Linh trở thành cô nhân tình bé nhỏ thì việc muốn làm gì, muốn leo lên ghế nào, muốn nhận lương bậc mấy đều do cô&#8230; quyết định. Điều duy nhất cô phải làm là &#8220;cho&#8221; sếp cái &#8220;vốn tự có&#8221; của mình mà thôi.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Tuy nhiên, không phải cô gái nào mà cũng đạt được mong muốn như Linh. Hà luôn tự hào mình là một cao thủ trong việc chinh phục các chàng trai và đặc biệt là các sếp. Thực tế, cô là một người có năng lực, năng động và hoạt bát trong công việc. Cô cũng là một nhân chứng sống cho xu hướng nhảy việc của thế hệ bây giờ. Ra trường được 2 năm thì cô đã nhảy việc đến 5 lần. Mỗi nơi Hà đi qua, cô luôn để lại trong lòng các chàng một biển trời khao khát mà không bao giờ vươn tới được. Đối với cô phải làm thế nào được đề bạt nhanh và chỉ có cách là cặp với sếp.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Vừa mới chân ướt chân ráo trúng tuyển vào một công ty truyền thông, Hà đã tia ngay được ông sếp mới 40 tuổi đã ly dị vợ và có một đứa con nhỏ. Khi đi phỏng vấn, Hà đã thấy ông là một người đứng đắn và rất cương nghị. Sự rắn rỏi của một người đàn ông trên thương trường đã làm Hà xao động. Tuy nhiên, cô thấy mình cần phải chinh phục mục tiêu này một cách nhanh chóng để thoả mãn sự hiếu kỳ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Những tháng đầu, Hà gây chú ý cho sếp bởi những kế hoạch hết sức táo bạo nhưng đầy tính thực tiễn nhằm nâng cao vị trí của công ty. Sếp đánh giá cao Hà và thường xuyên cho gọi cô khi có những hợp đồng mới. Từ khoảng cách khá xa, cô đã tiến tới gần sếp hơn.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Nếu trước kia còn tỏ vẻ bẽn lẽn, ngây thơ thì giờ đây Hà đã táo bạo hơn khi tỏ rõ cho mọi người biết là mình rất ngưỡng mộ sếp. Cô biết lúng liếng đôi mắt đẹp, biết “đánh đu” cặp môi gợi cảm, biết để lộ vòng 1 nửa kín nửa hở để “câu” sếp.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Cơ hội đã đến khi cả cơ quan đi nghỉ mát tại Đà Nẵng tháng 6 vừarồi. Khi các đồng nghiệp đang bơi dưới biển thì Hà đã lân la đến hỏi thăm và chuyện trò với sếp và đứa con nhỏ của sếp. Những cử chỉ nhẹ nhàng, dịu dàng đã khiến cho ông sếp cảm động. Hai người nhiều lúc tự tách đoàn đi với nhau. Rồi trong một đêm không tự chủ được, sếp đã ngã vào vòng tay của Hà.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Sau chuyến đi đó, mọi người xì xào chuyện của Hà và sếp nhưng Hà phớt lờ và tỉnh bơ trước những chuyện của “xóm nhà lá”. Ngạo mạn hơn, Hà còn có những hành động thân mật với sếp trước mặt mọi người. Hà vẫn cứ tưởng rằng, những việc làm đó của Hà sẽ làm cho sếp yêu mình và chuyển mình lên một vị trí cao hơn. Thế mà…</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Hà ấm ức tâm sự: “Đúng là kẻ cắp và bà già gặp nhau. Mình không hề biết dưới cái vẻ chững chạc đó là một tay chơi vững vàng trên tình trường. Rất nhiều cô gái đã qua tay hắn mà chẳng &#8220;sơ múi&#8221; được chút nào. Không ngờ sức mạnh của sắc đẹp và thể xác không hề làm lung lay được hắn”.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">6 tháng sau khi làm việc ở công ty, Hà đột nhiên nhận được quyết định cho thôi việc vì không đáp ứng được yêu cầu của công ty. Đến bây giờ Hà vẫn thấy cay cú khi chính bản thân mình bị đá ra khỏi cái bẫy mình tạo ra.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: right;">Theo <span style="font-style: italic;">Eva</span></p>
<p></span> </span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mat-viec-toi-chai-sep.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Thăm làng sống thọ</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/tham-lang-song-tho.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/tham-lang-song-tho.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 11:28:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[ăn nhiều cá]]></category>

		<category><![CDATA[cao niên]]></category>

		<category><![CDATA[chúc thọ]]></category>

		<category><![CDATA[Diễn Châu]]></category>

		<category><![CDATA[Diễn Ngọc]]></category>

		<category><![CDATA[khỏe phi thường]]></category>

		<category><![CDATA[kì tích sống thọ]]></category>

		<category><![CDATA[làng sống thọ]]></category>

		<category><![CDATA[lễ đại yến lão]]></category>

		<category><![CDATA[nâng cao]]></category>

		<category><![CDATA[Nghệ An]]></category>

		<category><![CDATA[người cao tuổi]]></category>

		<category><![CDATA[sống qua 3 thế kỷ]]></category>

		<category><![CDATA[tinh thần]]></category>

		<category><![CDATA[truyền thống]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/tham-lang-song-tho.html</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Cả xã gần 1500 hội viên người cao tuổi, trong đó có 350 cụ trên 80 tuổi, 135 cụ trên 85 tuổi&#8230;”, Chủ tịch Hội người cao tuổi xã Diễn Ngọc - huyện Diễn Châu, Nghệ An, tự hào kể.
 

Là xã nghèo, diện tích chưa đầy một cây số vuông nhưng dân số ở [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>&#8220;Cả xã gần 1500 hội viên người cao tuổi, trong đó có 350 cụ trên 80 tuổi, 135 cụ trên 85 tuổi&#8230;”, Chủ tịch Hội người cao tuổi xã Diễn Ngọc - huyện Diễn Châu, Nghệ An, tự hào kể.</strong></p>
<div><span> <span><br />
<!--   @page { margin: 0.79in }  P { margin-bottom: 0.08in } --></p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Là xã nghèo, diện tích chưa đầy một cây số vuông nhưng dân số ở xã Diễn Ngọc lên đến hơn 20 ngàn người, sống chủ yếu dựa vào nghề đi biển, diện tích đất nông nghiệp rất ít. Mặc dù vậy trong những năm qua đời sống vật chất, tinh thần của người dân ở đây không ngừng được nâng cao và vùng quê nghèo này cũng là nơi có nhiều người sống thọ bậc nhất ở xứ Nghệ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Cả xã hiện có gần 1500 cụ là hội viên người cao tuổi, sinh hoạt ở 12 chi hội khác nhau với 12 câu lạc bộ dưỡng sinh, 12 câu lạc bộ văn nghệ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">“Người cao tuổi nhất xã là cụ Thái Thị Bích, năm nay đã 107 tuổi, ngoài ra, trong đại gia đình cụ Bích còn có 17 cụ khác đều trên tuổi 70”, Chủ tịch Hội người cao tuổi xã Diễn Ngọc - ông Vũ Sỹ An, 76 tuổi - phấn khởi kể.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: center; font-family: Tahoma;">
<div><img style="margin: 5px;" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/tho2.jpg" alt="" width="450" align="center" /></div>
<p>Ông Vũ Sỹ An - Chủ tịch Hội người cao tuổi xã Diễn Ngọc - đang thăm hỏi cụ Thái Thị Bích (107 tuổi), nhiều tuổi nhất xã.Ảnh: Trường Long.</p>
<p></span></p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Cách Diễn Ngọc không xa, người dân xã Diễn Nguyên cũng tự hào với những kì tích sống thọ của các cụ cao niên. Trong dịp lễ Đại yến lão cho gần 1000 cụ cao tuổi năm 2010 vừa qua, ông Ngô Sỹ Hạnh, Chủ tịch xã đưa ra thống kê rằng, cả xã hiện có gần 1000 người trên tuổi 60, 160 cụ trên tuổi 80, gần 40 cụ trên tuổi 90 và 2 cụ đã sống qua 3 thế kỷ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Ông Đàm Văn Hướng, Chủ tịch Hội người cao tuổi xã Diễn Nguyên cho biết, cứ 5 năm một lần chính quyền địa phương đều mở đại lễ yến lão cho các cụ cao niên. Đây là dịp các cụ ông, cụ bà và con cháu, dâu rể trong toàn xã tề tựu về quê hương để chúc thọ ông bà, cha mẹ và người thân. Vào ngày đại lễ, các cụ sẽ được mặc những bộ đồ truyền thống làm bằng gấm lụa màu đỏ, vàng, được con cháu rước đến hội trường bằng lọng vàng, và được hàng trăm quan khách cùng người thân mừng trầu, chúc rượu thọ.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: center; font-family: Tahoma;">
<div><img style="margin: 5px;" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/tho1.jpg" alt="" width="450" align="center" /></div>
<p>Lễ đại yến lão cho các cụ cao tuổi đã trở thành truyền thống ở xã Diễn Nguyên, huyện Diễn Châu, Nghệ An. Ảnh: CảnhYên.</p>
<p></span></p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Việc tổ chức ngày đại lễ là dịp để các cụ được gặp nhau, thăm hỏi chuyện trò và đã trở thành nét văn hóa truyền thống, người dân quê hương, dù đi đâu, về đâu đều nhớ đến ngày này.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">“Nếu như dịp đại lễ 2005, cả xã chỉ có 9 cụ trên tuổi 90 thì đến năm 2010, con số ấy tăng lên 40. Chúng tôi đang sợ rằng trong dịp lễ tiếp theo, hội trường của xã sẽ không có đủ chỗ để các cụ ngồi”, ông Hướng hóm hỉnh tâm sự.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Nói về nguyên nhân sống thọ của các cụ cao niên, ông Đậu Xuân Thủy, Chủ tịch UBND xã Diễn Ngọc cho rằng, ngoài việc đời sống vật chất tăng lên thì yếu tố tinh thần là vô cùng quan trọng. Hằng năm xã đều tổ chức đại yến lão mừng thọ cho hàng trăm cụ có tuổi chẵn; tất cả các chế độ, chính sách của Nhà nước dành cho người già đều được xã thực hiện đầy đủ, dân chủ và công khai. Chăm sóc, phụng dưỡng người già đã trở thành một nét đẹp truyền thống của người dân nơi đây…</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Còn ông Vũ Sỹ An lại quả quyết rằng sở dĩ người dân quê mình sống thọ là bởi họ ăn rất nhiều cá: “sinh ra ở vùng biển nên thức ăn chủ yếu của họ là cá. Từ đời này qua đời khác, dù già hay trẻ, trong mọi bữa ăn của người dân quê tôi đều có cá”.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: justify;">Nhiều cụ cao tuổi thì lý giải rằng, thì sở dĩ người dân ở đây sống thọ là bởi ngay từ khi còn trẻ, họ đã được thử thách với sóng gió, bão bùng, con trai thì theo cha ra biển, con gái thì theo mẹ bán cá, đan lưới. Khi lớn lên họ đều trở thành những ngư dân dạn dày kinh nghiệm, phải có sức khỏe phi thường mới trụ được trước biển cả bao la.</p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: normal; text-align: right;">Theo <span style="font-weight: bold;">Trường Long</span></p>
<p style="margin-bottom: 0in; font-style: italic; text-align: right;">Vnexpress</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/tham-lang-song-tho.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Mốt đặt tên &#8220;độc&#8221; cho con</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mot-dat-ten-doc-cho-con.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mot-dat-ten-doc-cho-con.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 11:28:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[Làm cha mẹ]]></category>

		<category><![CDATA[bạn bè]]></category>

		<category><![CDATA[bản thân]]></category>

		<category><![CDATA[biệt lập]]></category>

		<category><![CDATA[cáu bẳn]]></category>

		<category><![CDATA[chủ nghĩa cá nhân]]></category>

		<category><![CDATA[gây sự chú ý]]></category>

		<category><![CDATA[kỳ quặc]]></category>

		<category><![CDATA[lịch sử]]></category>

		<category><![CDATA[mốt]]></category>

		<category><![CDATA[phụ huynh]]></category>

		<category><![CDATA[tâm lý]]></category>

		<category><![CDATA[trẻ em]]></category>

		<category><![CDATA[trêu trọc]]></category>

		<category><![CDATA[tự tin]]></category>

		<category><![CDATA[tương lai]]></category>

		<category><![CDATA[tuyệt vời]]></category>

		<category><![CDATA[xã hội]]></category>

		<category><![CDATA[đặt tên]]></category>

		<category><![CDATA[độc]]></category>

		<category><![CDATA[độc nhất]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mot-dat-ten-doc-cho-con.html</guid>
		<description><![CDATA[Mốt đặt những cái tên có một không hai hiện không chỉ hiện diện trong giới &#8220;sao&#8221; mà trở nên ngày càng phổ biến trên thế giới.
 
Xu hướng đặt tên “độc” để con phát triển vượt trội ngày càng thịnh hành khiến người ta lo ngại về một thế hệ trẻ em mang đậm chủ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Mốt đặt những cái tên có một không hai hiện không chỉ hiện diện trong giới &#8220;sao&#8221; mà trở nên ngày càng phổ biến trên thế giới.</strong></p>
<div><span> <span></p>
<p align="justify">Xu hướng đặt tên “độc” để con phát triển vượt trội ngày càng thịnh hành khiến người ta lo ngại về một thế hệ trẻ em mang đậm chủ nghĩa cá nhân, hay tự huyễn hoặc bản thân trong một tương lai không xa.</p>
<p><span style="font-weight: bold;">Tên “độc” làm nên lịch sử? </span></p>
<div>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="16%">
<tbody>
<tr>
<td height="250">
<div><img style="margin: 5px;" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/datten.jpg" alt="" width="400" align="center" /></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center"><span style="font-style: italic;">Ảnh minh họa</span></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p align="justify">Những cái tên khác thường thực ra không còn xa lạ trong giới minh tinh màn bạc, bởi nhiều năm qua đã có nhiều diễn viên hay ca sĩ đặt cho con mình những cái tên đủ để gây sự chú ý của dư luận vì tính độc nhất của tên gọi. Tuy nhiên, theo các nhà nghiên cứu thuộc Đại học bang Georgia (Mỹ), xu hướng này đang ngày trở nên phổ biến trong xã hội bởi so với nhiều thập kỷ trước, ngày càng có nhiều phụ huynh quyết định chọn lựa những cái tên ít phổ biến.</p>
<p>Ví dụ tại Mỹ trong những năm 1950, trung bình trong mỗi lớp 1 sẽ có ít nhất một bé trai tên là James (tên phổ biến nhất trong giai đoạn này). Trong khi đó, ước tính đến năm 2013, trong 6 lớp học mới tìm được một học sinh tên Jacob, cho dù cái tên này là một trong những tên phổ biến nhất trong năm 2007 dành cho con trai.</p>
<p>Theo nhà nghiên cứu Jean Twenge thuộc Đại học San Diego (Mỹ), việc chọn lựa những cái tên “không giống ai” có thể là dấu hiệu cho một sự thay đổi trong quan điểm văn hóa đặt tên nhằm nhấn mạnh vào tính duy nhất và biệt lập. Những số liệu phân tích thu được từ 325 triệu tên đăng ký khai sinh từ năm 1880 đến 2007 cho thấy, thời gian càng trôi dần về thế kỷ 21, tỷ lệ chọn những cái tên phổ biến cũng giảm đi theo thời gian.</p>
<p>Ví dụ, vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, có khoảng 5% tên trẻ em nằm trong số những cái tên phổ biến nhất, trong khi những năm vừa qua, tỷ lệ này chỉ là 1%. Cụ thể, những năm 1880 có tới 40% bé trai được đặt một trong 10 cái tên phổ biến, trong khi tỷ lệ này chỉ là 10% hiện nay. Với các bé gái, tỷ lệ này là 25% vào năm 1945, nhưng chỉ còn 8% trong năm 2007.</p>
<p>“Lời giải thích hợp lý nhất cho hiện tượng này là sự thay đổi suy nghĩ của các bậc phụ huynh về vai trò của lũ trẻ trong thế giới. Giờ đây nhiều người muốn con mình phải thật đặc biệt, duy nhất, và khác hẳn với bạn bè cùng lứa”, nhà nghiên cứu Twenge chia sẻ trên trang tin LiveScience. Bà Twenge cũng cho rằng các bậc phụ huynh hy vọng những cái tên “độc” sẽ đem lại những lợi ích nhất định, thay vì phải tuân theo những quy định truyền thống.</p>
<div>Theo trang web Name Berry chuyên về tên trẻ em, xu hướng này không chỉ gia tăng trong các gia đình Mỹ mà còn ở nhiều quốc gia khác, điển hình là ở Trung Quốc, nơi mà hơn 1 tỷ dân chỉ có chung khoảng 129 họ. Có gia đình Trung Quốc còn muốn đặt tên con mình là “1A” với ước mong đứa bé sẽ là số 1 trong mọi hoàn cảnh. Một số gia đình lại sử dụng biểu tượng “@” (vốn dùng trong địa chỉ email) vì có cách phát âm là “aita” với hy vọng con mình sẽ được mọi người yêu quý mỗi khi xướng tên.</p>
<p><span style="font-weight: bold;">Những tác động hai chiều</span></div>
</p>
<p align="justify">Trong vài năm qua, đã có không ít vụ kiện cáo liên quan đến tranh chấp quyền đặt tên cho con giữa các bậc phụ huynh và lệnh cấm của chính quyền địa phương chỉ vì có những cái tên quá kỳ quặc. Năm 2008, báo chí thế giới có dịp biếm họa trường hợp một cặp vợ chồng ở Halmstad, miền nam Thụy Điển, bị phạt 5.000 Kronor (khoảng 682 USD cùng thời điểm) chỉ vì quyết tâm đặt tên con là “Brfxxccxxmnpcccclll mmnprxvclmnckssqlbb11116”, phát âm là &#8220;al bin&#8221;. Nhưng một cặp vợ chồng khác lại thành công sau khi theo kiện đến cùng để được quyền đặt tên con là “Q” vì cho rằng ngay khi chào đời, đứa bé đã rất đặc biệt khi cất tiếng nói đầu tiên là âm “Q”.</p>
<p align="justify">Theo nhà nghiên cứu Twenge, nếu nhìn từ mặt tích cực thì hiện tượng này sẽ giúp giảm nguy cơ định kiến và những quan điểm phản cảm dành cho những cái tên có xuất thân từ những cộng đồng dân cư thiểu số, và có thể giúp lũ trẻ tự tin hơn vào bản thân. Tuy nhiên, bà cảnh báo rằng, nếu bị lạm dụng và hiểu sai bản chất của việc đặt tên “độc” cho con, hệ quả bất ổn tâm lý ở trẻ là điều rất có thể xảy ra.</p>
<div>“Đôi khi người ta đang tự huyễn hoặc lũ trẻ rằng chúng là các nhân vật độc nhất vô nhị, là số một, là tuyệt vời nhất trong xã hội. Thế hệ trẻ này sẽ mang đậm chủ nghĩa cá nhân hơn chỉ vì các bậc phụ huynh đang quá chú trọng đến chúng như là trung tâm của xã hội. Chắc chắn đó là một điều không tốt, nhất là khi lũ trẻ trở thành trung tâm quấy rối, trêu trọc của bạn bè, khiến chúng trở nên cáu bẳn và càng biệt lập hơn”, bà Twenge nói.</div>
<div></div>
<div></div>
<div style="text-align: right;">Theo <span style="font-style: italic;">Gia đình</span></div>
<p></span> </span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mot-dat-ten-doc-cho-con.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Yêu anh đã có vợ!</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/yeu-anh-da-co-v%e1%bb%a3.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/yeu-anh-da-co-v%e1%bb%a3.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 07:07:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thuna</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Giáo dục]]></category>

		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[bệnh tật]]></category>

		<category><![CDATA[bỏ cuộc]]></category>

		<category><![CDATA[chán vợ]]></category>

		<category><![CDATA[chất]]></category>

		<category><![CDATA[cuốn hút]]></category>

		<category><![CDATA[dại dột]]></category>

		<category><![CDATA[em]]></category>

		<category><![CDATA[gạ gẫm]]></category>

		<category><![CDATA[Gia đình]]></category>

		<category><![CDATA[hôn]]></category>

		<category><![CDATA[khắp người]]></category>

		<category><![CDATA[lây nhiễm]]></category>

		<category><![CDATA[lợi dụng]]></category>

		<category><![CDATA[Mang thai]]></category>

		<category><![CDATA[mạnh bạo]]></category>

		<category><![CDATA[mục đích]]></category>

		<category><![CDATA[nhà nghỉ]]></category>

		<category><![CDATA[ốm]]></category>

		<category><![CDATA[quan hệ tình dục]]></category>

		<category><![CDATA[tương lai]]></category>

		<category><![CDATA[vợ]]></category>

		<category><![CDATA[yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/?p=12613</guid>
		<description><![CDATA[
 Em yêu một anh có vợ  và có 2 con. Ban đầu em sợ, nhưng qua tiếp xúc, em thấy anh ấy hiền và yêu em. 
Lần nào gặp nhau, anh ấy cũng ôm em thật chặt, hôn lên khắp người em. Anh ấy bảo em mới là người yêu của anh ấy, còn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="content" class="content">
<p style="text-align: justify;"><strong> Em yêu một anh có vợ  và có 2 con. Ban đầu em sợ, nhưng qua tiếp xúc, em thấy anh ấy hiền và yêu em. </strong></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Lần nào gặp nhau, anh ấy cũng ôm em thật chặt, hôn lên khắp người em. Anh ấy bảo em mới là người yêu của anh ấy, còn vợ  anh ấy chỉ là người anh ấy lấy hộ gia đình, để đẻ con.<br />
</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Anh ấy cũng có nhiều điểm xấu như: hay uống rượu, đánh bài suốt đêm, chơi lô đề và có lần anh ấy còn nói anh ấy thường xuyên đi nhà nghỉ.<br />
</em>
</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Em hỏi tại sao, anh ấy trả lời vì chán vợ, còn em thì chưa cho anh ấy quan hệ nên anh ấy phải đi giải quyết ở bên ngoài. </em></p>
<p style="text-align: justify;"><em>Bố mẹ em thì ép em yêu một anh đẹp trai, làm ở phòng marketing của cơ quan bố em, nhưng em không có tình cảm. Em không biết bây giờ nên làm gì nữa? Em yêu anh có vợ lắm, không thể bỏ được. (bebe_xxxx89@gmail.com)<br />
</em><br />
Người bạn yêu đã có vợ con, tuy anh ấy nói là không yêu vợ, nhưng không có ý định bỏ vợ, vậy bạn mong muốn gì ở mối quan hệ này? Anh ấy chẳng ngại nói với bạn chuyện đi nhà nghỉ, mục đích gạ gẫm bạn cho anh ấy quan hệ tình dục. Nếu đồng ý, bạn tự trở thành món mồi không mất tiền của anh ấy.</p>
<table class="image center" border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><a href="http://www.yeutretho.com/media/2010/03/covo.jpg"><img class="alignnone size-full wp-image-12617" title="covo" src="http://www.yeutretho.com/media/2010/03/covo.jpg" alt="covo" width="400" height="312" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td class="image_desc" align="center">Ảnh minh họa</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p style="text-align: justify;">Có lẽ bạn còn trẻ, nên bị cuốn hút bởi sự mạnh bạo, tự nhiên tới mức trơ tráo của anh ấy trong những lần gặp nhau. Tương lai của bạn sẽ là bị anh ấy lợi dụng rồi bỏ cuộc hoặc bị mang thai ngoài ý muốn, bị lây nhiễm bệnh tật. Khi ấy, có nhận ra sự ngây thơ, dại dột của mình thì đã muộn.</p>
<p>Bạn không cần thiết phải nghe lời bố mẹ lấy một người gia đình sắp đặt nếu bạn không có tình cảm với người ta. Nhưng cố giấu giếm gia đình, đi lại với người đàn ông mà bạn cho là người yêu thì đó là hành động tự đưa đầu vào tròng.</p>
<p style="text-align: justify;">Cuộc đời bạn phải do bạn tự định liệu, không ai quyết định thay, làm thay bạn được. Tĩnh trí lại và ra khỏi vùng u tối càng sớm càng tốt bạn nhé!</p>
<p style="text-align: right;"><strong>Tri Giao</strong> (KH&amp;ĐS)</p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/yeu-anh-da-co-v%e1%bb%a3.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Đoạn trường của một thôn nữ: Nát đời hoa</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/doan-truong-cua-mot-thon-nu-nat-doi-hoa.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/doan-truong-cua-mot-thon-nu-nat-doi-hoa.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 02:28:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[chủ tịch]]></category>

		<category><![CDATA[công an]]></category>

		<category><![CDATA[Hà Tĩnh]]></category>

		<category><![CDATA[hoảng sợ]]></category>

		<category><![CDATA[Hội Phụ nữ]]></category>

		<category><![CDATA[khách sạn]]></category>

		<category><![CDATA[Kỳ Anh]]></category>

		<category><![CDATA[lăng nhục]]></category>

		<category><![CDATA[lên giường]]></category>

		<category><![CDATA[một mỏi]]></category>

		<category><![CDATA[nhà nghỉ]]></category>

		<category><![CDATA[ông chủ]]></category>

		<category><![CDATA[Phụ nữ]]></category>

		<category><![CDATA[số phận]]></category>

		<category><![CDATA[thành niên]]></category>

		<category><![CDATA[thị thành]]></category>

		<category><![CDATA[thôn nữ]]></category>

		<category><![CDATA[tội nghiệp]]></category>

		<category><![CDATA[trang điểm]]></category>

		<category><![CDATA[đánh đạp]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/doan-truong-cua-mot-thon-nu-nat-doi-hoa.html</guid>
		<description><![CDATA[Bị lăng nhục, đánh đập và đe dọa, Trương Thị Hoa đành phó thác cho số phận. “Có hôm em phải đi hàng chục khách, mệt quá, em ngất xỉu”, Hoa nhớ lại.
 
Ba ngày đầu tiên rời đất Kỳ Anh ra thành phố Hà Tĩnh, Trương Thị Hoa được ông chủ cho nghỉ ngơi, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Bị lăng nhục, đánh đập và đe dọa, Trương Thị Hoa đành phó thác cho số phận. “Có hôm em phải đi hàng chục khách, mệt quá, em ngất xỉu”, Hoa nhớ lại.</strong></p>
<div><span> <span></p>
<p align="justify">Ba ngày đầu tiên rời đất Kỳ Anh ra thành phố Hà Tĩnh, Trương Thị Hoa được ông chủ cho nghỉ ngơi, vừa để lấy sức, vừa để làm quen với nếp sống của thị thành. Hoa hầu như bị giam lỏng, không được ra khỏi nhà ông Tá.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Thỉnh thoảng, cô thấy chủ nhà lấy xe máy chở chị Hồng - người phụ nữ cùng phòng với cô đi đâu đó. Mỗi lần đi ra ngoài, chị Hồng trang điểm rất cẩn thận. Lúc trở về nom dáng vẻ mệt mỏi.</p>
<p align="justify">Ngày thứ tư, đến lượt Hoa. Ông Tá bảo: “Cháu vào đánh son phấn, đi với chú”. Hoa nói, cô không biết tô son. Cô chưa bao giờ biết đến son phấn. Ông Tá kêu Hồng đến, bảo chị giúp Hoa trang điểm. Xong đâu đấy, ông ta dùng xe máy chở cô ra khỏi nhà. “Em phải ngồi lên xe, chẳng biết ông chủ đưa đi đâu”.</p>
<p align="center"><img style="MARGIN: 5px" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/hoa.jpg" alt="" width="400" align="center" /></p>
<p align="justify">Xe chạy lòng vòng qua những khu phố, dừng lại ở khách sạn N. Ông chủ ép cô lên lầu 2, phòng 205. Tại đó có một thanh niên đang chờ sẵn.</p>
<p align="justify">Bàn giao Hoa cho người đàn ông, ông Tá đóng cửa đi ra ngoài. Một mình đối diện với người lạ, cô thôn nữ hoảng sợ. Vị khách chốt cửa, đề nghị cô lên giường. Hoa khóc lóc van xin.</p>
<p align="justify">Ông Tá đi lại ngoài hành lang, chờ đợi. Nghe tiếng động phát ra từ phòng 205, ông ta gọi điện cho Hoa (chiếc điện thoại vợ chồng ông sắm cho cô trước đó), hỏi: “Đi xong chưa?”. Hoa nói dối: “Xong rồi”.</p>
<p><span style="FONT-SIZE: 10pt; FONT-FAMILY: Tahoma"></p>
<p align="center"><img style="MARGIN: 5px" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/hoa1.jpg" alt="" width="400" align="center" /></p>
<p align="center">Bản tường trình của Hoa, trước sự chứng kiến của Chủ tịch xã, Trưởng Công an xã và đại diện Hội phụ nữ Kỳ Sơn</p>
<p></span></p>
<p align="justify">Vị khách lạ thấy cô gái tội nghiệp, không ép cô quan hệ nữa, rút ví bo cho cô 200.000 đồng, bảo cô tìm cách trốn về quê. Số tiền 200.000 đồng khách bo, ngay sau đó bị ông Tá thu lại.</p>
<p align="justify">Ông chủ lôi Trương Thị Hoa xuống gần quầy lễ tân khách sạn, mắng te tua: “Mày nói chi?”. Hoa khóc: “Cháu theo chú ra đây là để trông trẻ, giặt giũ quần áo, giữ nhà, giúp việc gia đình chú chứ đâu phải đi làm gái”. Ông Tá tát vào mặt cô mấy cái nổ đom đóm, đưa về nhà.</p>
<p align="justify">“Mày phải đi khách cho tử tế. Nếu không sẽ chết”, ông chủ đe dọa khi cô vừa bước chân vào cổng. Cô khép cửa phòng, úp mặt vào gối. Cô nhớ mẹ, nhớ Kỳ Sơn. “Không biết bao giờ mình mới thoát được cảnh nhục nhã này, trở về quê?”.</p>
<p align="justify">Cửa phòng lại xịch mở. “Mày còn nằm đó mà ăn hại, tao đâu nuôi mày không công. Đi!”. Hoa mặt tái mét, lùi lũi theo chân ông chủ đến khách sạn M. Nam nhân viên trực tối hôm đó dẫn cô lên phòng 406. Một vị khách to béo, dáng vẻ đường bệ, trạc 60 tuổi đang chờ sẵn&#8230;</p>
<p align="justify"><span style="FONT-WEIGHT: bold">Bỏ trốn bất thành</span></p>
<p align="justify">Bỏ trốn? Ý nghĩ đào thoát lướt qua đầu nhưng mau chóng vụt tắt. Đi đâu, khi cô không một đồng bạc trong tay? Ông chủ đang túc trực, canh chừng ở cầu thang. Cô có mọc cánh cũng không bay lên được.</p>
<p align="justify">Đi đâu về đâu, khi cô chẳng biết mình đang ở thành phố nào, lần đầu tiên bước chân ra đô thị, mọi thứ đối với cô đều lạnh lùng, xa lạ. Đường về Kỳ Sơn xa ngái, mịt mùng.</p>
<p align="justify">Hoa buộc phải chiều theo ý người đàn ông tuổi chú, tuổi bác. Xong đâu đấy, cô lại bị điều xuống phòng 205 của khách sạn tiếp một thanh niên.</p>
<p align="justify">Hoàn thành nhiệm vụ lúc 23h đêm, Hoa được ông Tá chở về nhà. Vừa chợp mắt được một lúc, lại bị dựng dậy, tiếp tục đi khách. Liên tục chạy sô như vậy đến 1h sáng, cô mới được nghỉ. “Từ bữa đó, ngày nào em cũng bị điều từ khách sạn này đến khách sạn khác. Có hôm ngủ dậy, chưa kịp ăn sáng đã phải tiếp đến bốn lượt khách tại khách sạn N.</p>
<p align="justify">Đến buổi trưa phải  thêm năm người nữa. Mệt rã rời nhưng không dám mở miệng kêu. Em sợ người ta giết”, Hoa kể. Cô đói lả, ngất xỉu. Một nhân viên lễ tân thương tình, cho cô hộp sữa cầm hơi.</p>
<p align="justify">Buổi sáng và trưa đi 9 khách. Buổi chiều phải tiếp thêm 6 người. Hoa nhớ lại: “Lúc em lả đi, ông Tá chở về. Có lần khách đi lâu quá, ông ta lên tận phòng, đánh đập em, bắt khách phải thanh toán thêm tiền quá giờ”.</p>
<p align="justify">Hằng ngày, Hoa ngồi trên xe máy của ông chủ, ông ta đưa cô đến khách sạn phục vụ khách làng chơi, hoặc cô tự đi một mình, nhưng kẻ chăn dắt luôn bố trí người bám đằng sau. Nhất cử nhất động của cô đều được báo về cho chủ.</p>
<p align="justify">Để giữ bí mật, tránh bị phát hiện, ông Tá buộc cô phải đổi tên. “Ai hỏi mày tên gì, phải nói là tên Trang, quê ở Hương Sơn chứ tuyệt đối không được tiết lộ quê Kỳ Sơn, Kỳ Anh. Mày mà làm trái ý tao thì liệu đấy!”.</p>
<p align="justify">Tết sầm sập đến sau lưng. Nhìn cảnh phố thị tấp nập, kẻ bán người mua, không khí tết làm cô nhớ Kỳ Sơn nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ gương mặt từng đứa em.</p>
<p align="justify">Tình cờ, cô gặp một người khách quê Kỳ Anh. Cô kể rõ sự tình, người khách bảo là sẽ tìm cách giải thoát, đưa cô trở về Kỳ Sơn.</p>
<p align="justify">Hoa nửa mừng nửa lo. Nếu cuộc bỏ trốn không thành, cô sẽ bị bắt lại, sẽ bị đánh đập thậm tệ. Tuy lo lắng nhưng cô vẫn quyết định theo người lạ mặt lên taxi.</p>
<p align="justify">Rời khách sạn N, taxi chạy được một đoạn, họ xuống đón xe về thị trấn Kỳ Anh. Trong lúc người khách đi mua hoa quả, em vợ ông Tá cùng một tay thanh niên bặm trợn đột ngột xuất hiện. Người dùng dao khống chế, kẻ lấy tay bịt miệng, áp tải Hoa lên xe máy quay trở lại thành phố Hà Tĩnh.</p>
<p align="justify">“Bực tức vì việc em bỏ trốn, ông Tá thẳng tay tát vào mặt em, lục túi lấy đi 150.000 đồng, số tiền mà vị khách tốt bụng bo cho em trên đường về Kỳ Anh. Chưa hả cơn giận, ông ta lao vào, giật tung cúc áo của em, miệng chửi bới om sòm”, Hoa hãi hùng nhớ lại.</p>
<p align="right">Theo <span style="FONT-STYLE: italic">Tiền phong</span></p>
<p></span> </span></div>
<p align="right">Theo Afamily</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/doan-truong-cua-mot-thon-nu-nat-doi-hoa.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Mong chồng đánh ít thôi!</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mong-chong-danh-it-thoi.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mong-chong-danh-it-thoi.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 02:28:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[bó hoa]]></category>

		<category><![CDATA[chồng hành hạ]]></category>

		<category><![CDATA[chúc mừng]]></category>

		<category><![CDATA[Gia Lâm]]></category>

		<category><![CDATA[gia trưởng]]></category>

		<category><![CDATA[Gia đình]]></category>

		<category><![CDATA[giấy chứng thương]]></category>

		<category><![CDATA[hà nội]]></category>

		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>

		<category><![CDATA[hy vọng]]></category>

		<category><![CDATA[mong mỏi]]></category>

		<category><![CDATA[nghỉ ngơi]]></category>

		<category><![CDATA[người mẹ]]></category>

		<category><![CDATA[người thân]]></category>

		<category><![CDATA[phái nữ]]></category>

		<category><![CDATA[Phụ nữ]]></category>

		<category><![CDATA[quan niệm]]></category>

		<category><![CDATA[thượng cẳng chân hạ cẳng tay]]></category>

		<category><![CDATA[thương tích]]></category>

		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>

		<category><![CDATA[đánh đạp]]></category>

		<category><![CDATA[điều giản dị]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mong-chong-danh-it-thoi.html</guid>
		<description><![CDATA[8/3, những người phụ nữ ấy đều không hy vọng sẽ được tặng một bó hoa, hay được nghỉ ngơi theo đúng nghĩa, mà chỉ có một điều giản dị đến cứa lòng: Mong chồng đánh nhẹ thôi&#8230;!
 
Trong khi hầu hết phụ nữ đều được nhận hoa, quà và những lời chúc mừng đẹp [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>8/3, những người phụ nữ ấy đều không hy vọng sẽ được tặng một bó hoa, hay được nghỉ ngơi theo đúng nghĩa, mà chỉ có một điều giản dị đến cứa lòng: Mong chồng đánh nhẹ thôi&#8230;!</strong></p>
<div><span> <span></p>
<p align="justify">Trong khi hầu hết phụ nữ đều được nhận hoa, quà và những lời chúc mừng đẹp đẽ của người thân trong ngày 8/3, thì vẫn có những người mẹ, người bà chưa từng biết đến món quà của ngày dành riêng cho phái nữ.</p>
<p align="justify"><span style="FONT-WEIGHT: bold">8/3: Mong chồng đánh ít thôi!</span></p>
<p align="justify">Khi được hỏi có mong ước gì trong ngày 8/3, những người phụ nữ chúng tôi gặp ở nhà tạm lánh (thuộc TT Phụ nữ và Phát triển, Hội LHPN Việt Nam) đều không hy vọng sẽ được tặng một bó hoa, hay được nghỉ ngơi theo đúng nghĩa, mà chỉ có một điều giản dị đến cứa lòng: Mong chồng đánh nhẹ thôi&#8230;!</p>
<p align="justify">ChịHương Lan (Gia Lâm, Hà Nội) lấy chồng 15 năm, đã hai lần phải tìm đến với nhà tạm lánh vì bị chồng hành hạ. Chị Lan kể, chồng chị là người rất gia trưởng với quan niệm chồng nói, vợ không được cãi. Chị có nói lại anh thì anh “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”. Nhiều lần chị bị chồng đánh gây thương tích, phải nhập viện, anh cấm chị không được lấy giấy chứng thương.</p>
<p align="justify">Không chỉ thế, cả gia đình chồng đều vào hùa với chồng và cho rằng, chị cần phải được “dạy dỗ”. Ngày nào ngồi vào mâm cơm, mẹ chồng chị cũng nói xa nói gần nàng dâu lười biếng, không biết chăm sóc con. Vốn tính nóng nảy, mỗi khi nghe mẹ phàn nàn là chồng lôi vợ vào buồng đánh. Một câu nói không vừa ý, tâm trạng không vui, món ăn không hợp khẩu vị cũng có thể khiến anh cáu gắt và đánh” - chị Lan nghẹn ngào nói.</p>
<p><span style="FONT-FAMILY: Tahoma; FONT-SIZE: 10pt"></p>
<p align="center"><img style="MARGIN: 5px" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/small196900.jpg" alt="" width="400" align="center" /></p>
<p align="center">Chị Lan chỉ mong một ngày 8/3 hạnh phúc bên gia đình.</p>
<p></span></p>
<p align="justify">Nhắc đến ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, chị Lan ngân ngấn nước mắt. Kỉ niệm ngày 8/3 với chị chỉ là những cái tát, trận đòn. Gạt những giọt nước mắt trên khuôn mặt hốc hác, mắt thâm quầng, chị Lan mong ước: “Tôi chỉ mong một điều chồng tôi đừng đánh tôi vào ngày 8/3. Nói thật, vào đây tôi mới biết thế nào là ngày 8/3. Những ngày trước chỉ có đứa con trai nhớ đến tôi”- chị Lan buồn bã kể.</p>
<p align="justify">Cũng hai lần ở nhà tạm lánh để “né” chồng, chị Hoàng Thị Na (Phú Xuyên, Hà Nội) xót xa nói: “Trong khi những người phụ nữ khác được chồng trân trọng, yêu thương trong ngày này thì tôi lại phải vào đây để tránh đòn”. Theo chị Na, trước đó chị thường bị chồng đánh, mẹ chồng chửi. Có lần người chồng vũ phu rút thắt lưng đánh túi bụi khiến chị phải nhập viện. “Bị chồng hành hạ, nhiều lúc em định đập đầu vào tường mong chết đi. Nhưng nghĩ đến 2 đứa nhỏ, em lại cắn răng sống tiếp”- chị Na kể. Từ đó, chị Na rơi vào trạng thái trầm cảm, không muốn tiếp xúc với mọi người. Mong ước hoa, quà trong ngày 8/3 năm nay với chị Na là quá xa xỉ.</p>
<p align="justify"><span style="FONT-WEIGHT: bold">Về già mới biết ngày 8/3</span></p>
<p align="justify">Bà Nguyễn Thị Nga (Hoàn Kiếm, Hà Nội), năm nay đã 68 tuổi, vào Trung tâm Bảo trợ xã hội III để dưỡng lão. Bà chỉ biết đến ngày 8/3 từ khi vào đây. Trước đó, bà Nga chưa bao giờ được nhận một lời chúc mừng vào ngày này. “Ngày trẻ tôi chẳng biết đến ngày mùng 8/3. Nhiều lúc tôi cũng cảm thấy tủi thân lắm, nhà hàng xóm cứ đến mỗi dịp lễ là con cái quây quần, còn mình thì thui thủi một mình” - bà Nga tâm sự.</p>
<p align="justify">Cụ Vũ Thị Hồi, 82 tuổi (Ngọc Hà, Hà Nội) mắt kém, bị bệnh cột sống. Năm 18 tuổi, cụ lập gia đình sinh được 2 người con, nhưng đứa nào cũng chỉ ở với cụ được 8 tháng rồi mất. Trải qua hai lần đò, cụ vẫn phải lầm lũi sống một mình. Tuổi già, không nơi nương tựa, cụ Hồi xin vào Trung tâm Bảo trợ xã hội III. Nhắc đến những người thân, cụ lục những tấm hình kỉ niệm chỉ cho tôi từng người trong gia đình cụ. Do chồng, con đều mất sớm nên đã lâu lắm rồi cụ Hồi không được nhận một món quà, một lời chúc mừng trong ngày dành riêng cho phụ nữ. Mắt cụ nhòa lệ khi tôi nhắc đến ngày này.</p>
<p><span style="FONT-FAMILY: Tahoma; FONT-SIZE: 10pt"></p>
<p align="center"><img style="MARGIN: 5px" src="/anh-tre-tho/2010/03/09/small196901.jpg" alt="" width="400" align="center" /></p>
<p align="center">Cụ Hồi lật giở những kỷ niệm về người thân.</p>
<p></span></p>
<p align="justify">Chưa một lần làm mẹ, làm vợ, ở cái tuổi gần đất xa trời nhiều cụ cảm thấy “lạ” khi nhắc đến ngày 8/3, cụ Nguyễn Thị Mùi, 67 tuổi (Khương Trung, Thanh Xuân, Hà Nội) ở trung tâm đã 9 năm vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên cụ vào đây, đó chính là dịp mùng 8/3. “Vào trung tâm mới được các cán bộ chúc mừng, chứ từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ không biết ngày 8/3 là gì. Ngày nào cũng vậy, trừ những ngày đau ốm, dù nắng hay mưa cũng tất bật lo kiếm sống, đến gần 60 tuổi mới nhận được lời chúc ngày dành cho mình lần đầu”-cụ Mùi tâm sự.</p>
<p align="justify">Cũng như cụ Mùi, cụ Lê Thị Quỳnh, 85 tuổi (Trâu Quỳ, Gia Lâm, Hà Nội) không chồng, không con. Chỉ có người cháu nhưng bận rộn kiếm miếng ăn chẳng mấy khi vào thăm. Khi hỏi bà điều mong muốn nhất ngày 8/3 là gì?Bà nghẹn ngào nói chỉ mong được thường xuyên gặp cháu. Đây cũng là mong ước chung của những người phụ nữ neo đơn ở đây. Họ không cần hoa, không cần quà mà gặp người thân là món quà ý nghĩa nhất.</p>
<div style="text-align: right;">Theo <span style="FONT-WEIGHT: bold">Phương Thuận - Võ Thu</span></div>
<div><span style="FONT-STYLE: italic">Gia đình</span></div>
<p></span> </span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/mong-chong-danh-it-thoi.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Hạnh phúc không hoa hồng</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/hanh-phuc-khong-hoa-hong.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/hanh-phuc-khong-hoa-hong.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 02:28:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[chảy nước]]></category>

		<category><![CDATA[chồng]]></category>

		<category><![CDATA[chuồng gà]]></category>

		<category><![CDATA[Gia đình]]></category>

		<category><![CDATA[hàng xóm]]></category>

		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>

		<category><![CDATA[mặt chữ]]></category>

		<category><![CDATA[Ngày Quốc tế Phụ nữ]]></category>

		<category><![CDATA[qua đời]]></category>

		<category><![CDATA[Tặng hoa]]></category>

		<category><![CDATA[tặng hoa hồng]]></category>

		<category><![CDATA[tình cảm]]></category>

		<category><![CDATA[vợ]]></category>

		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>

		<category><![CDATA[Đan Phượng]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/hanh-phuc-khong-hoa-hong.html</guid>
		<description><![CDATA[Chùm ảnh chan chứa cảm xúc về một cặp vợ chồng nghèo ở bãi giữa sông Hồng (Hà Nội), mời bạn đón xem!
 
Ngày 8/3 đến, Thịnh nhớ láng máng nó cũng giống như ngày 20/11, nghĩa là phụ nữ sẽ được tặng hoa hồng, nhưng Huyền không cần điều đó, cô chỉ mong sao [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chùm ảnh chan chứa cảm xúc về một cặp vợ chồng nghèo ở bãi giữa sông Hồng (Hà Nội), mời bạn đón xem!</strong></p>
<div><span> <span></p>
<div>Ngày 8/3 đến, Thịnh nhớ láng máng nó cũng giống như ngày 20/11, nghĩa là phụ nữ sẽ được tặng hoa hồng, nhưng Huyền không cần điều đó, cô chỉ mong sao nói mười mà chồng hiểu được hai, ba.</div>
<div></div>
<div>Cách đây một năm, Huyền là người chăn bò thuê cho nhà Thịnh ở bãi giữa sông Hồng. Nhưng bây giờ thì đã nên vợ chồng. Thịnh sinh năm 1986, hiền lành, vụng về, không biết chữ và hơi “ngây thơ”. Còn Huyền, lớn hơn mười tuổi, khỏe mạnh, nhanh nhẹn và già dặn, cũng bởi cô đã góa chồng. Bén duyên nhau chóng vánh, từ phận làm thuê, cô trở thành người chủ gia đình quán xuyến công việc, kể cả việc dạy chồng học khôn, học chữ.</div>
<div>Những bất hạnh từ cuộc sống đã xô đẩy hai người đến với nhau, kết hợp họ lại, thành một khối, tròn dần từ hai nửa méo mó. Ngày 8/3 đến, trong tiềm thức ngây ngô của mình, Thịnh nhớ nó cũng láng máng như ngày 20/11, nghĩa là phụ nữ sẽ được tặng hoa hồng, nhưng Huyền thì không cần điều đó, cô chỉ mong sao nói mười mà chồng hiểu được hai, ba để ấm vào thân đã tốt lắm rồi!</div>
<div></div>
<div>Với họ, cuộc sống không là hưởng thụ. Niềm vui chỉ cần là mưa không dột qua mái cọ lợp mỏng, chiều về đàn bò được ăn no. Và sẽ là đại hỷ nếu tình cảm của họ đơm hoa kết trái bằng tiếng khóc trẻ thơ. Hạnh phúc quá đỗi bình dị ấy khiến người khác phải chảy nước mắt. Câu chuyện vợ khôn lấy chồng dại của dân gian thấp thoáng hiện ra ở thế kỷ 21, trong túp lều xiêu vẹo nhưng ấm tình thương và cả tình yêu nữa.</div>
<div></div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/1h.jpg" alt="" /><br />
Hai người cùng quê Đan Phượng, nhưng gia đình Thịnh đã sống ở bãi giữa khá lâu. Đây là túp lều mới của đôi vợ chồng khi cái chuồng gà (chỗ ở cũ) bị mưa gió làm sập</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/2h.jpg" alt="" /><br />
Họ luôn vui vẻ, vì nghĩ rằng lấy được nhau là may mắn lắm</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/3h.jpg" alt="" /><br />
Hai vợ chồng tự hào vì đám cưới của họ cũng “hoành tráng” lắm. Khi được hỏi ngày 8/3 có tặng hoa cho vợ không, Thịnh toe toét nói rằng: chả cần, ngày cưới bọn em có đầy hoa</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/4h.jpg" alt="" /><br />
Cuộc sống của đôi vợ chồng gần như biệt lập với thành phố</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/5h.jpg" alt="" /><br />
Huyền hay đi làm thuê cho hàng xóm những công việc nhà nông, chỉ làm một mình vì Thịnh hay tay chân lóng ngóng, có khi cuốc đất lại cuốc luôn phải tay vợ</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/6h.jpg" alt="" /><br />
Nếu rảnh rỗi Thịnh cũng chỉ tham gia cho vui nhưng hay bị hàng xóm trêu là vụng về</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/7h.jpg" alt="" /><br />
Huyền vừa là vợ, vừa là mẹ, vừa là người chị của Thịnh</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/8h.jpg" alt="" /><br />
Huyền xác định rất rõ rằng đâu là “việc đàn bà”, nhưng hình như việc gì cũng đến tay cô cả. Thịnh thường hay luẩn quẩn giúp việc vặt và trò chuyện mỗi khi vợ bận</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/9h.jpg" alt="" /><br />
Mẹ chồng Huyền là vợ cả của bố Thịnh, bà suốt ngày thui thủi một mình, thỉnh thoảng sang ăn cơm cùng vui với hai vợ chồng</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/10h.jpg" alt="" /><br />
Thịnh lúc nào cũng như vô tư và vui vẻ dù suốt ngày chỉ quanh quẩn bên đàn bò và bầy gà ta béo mũm ở bãi giữa</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/a1d11.jpg" alt="" /><br />
Khi nói về nửa còn lại của mình, cả hai đều dùng từ “nhà em” dân dã</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/12h.jpg" alt="" /><br />
Số 7 vô tình mà Thịnh dán lên cửa túp lều như mong muốn được hòa nhập cuộc sống với cộng đồng của đôi vợ chồng</div>
<div><img src="/anh-tre-tho/2010/03/09/PHN15830.jpg" alt="" /><br />
Đôi khi Huyền cũng chạnh lòng khi chồng vẫn chưa thuộc hết mặt chữ, không biết tính tiền, nhưng vợ chồng thương nhau và vượt qua tất cả. Mong ước của họ bây giờ là một đứa trẻ. Với Huyền, hạnh phúc gia đình như thế là trọn vẹn.</div>
<div style="text-align: right;">Theo <span style="FONT-STYLE: italic">Dân trí</span></div>
<p></span> </span></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/hanh-phuc-khong-hoa-hong.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Em cũng “ôm” vô-lăng</title>
		<link>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/em-cung-a%c2%80%c2%9coma%c2%80%c2%9d-vo-lang.html</link>
		<comments>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/em-cung-a%c2%80%c2%9coma%c2%80%c2%9d-vo-lang.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 02:28:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>admin</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[Kỹ năng sống]]></category>

		<category><![CDATA[cho chồng]]></category>

		<category><![CDATA[cuối tuần]]></category>

		<category><![CDATA[du lịch xuyên Việt]]></category>

		<category><![CDATA[học lái xe]]></category>

		<category><![CDATA[kết hợp tay chân nhịp nhàng]]></category>

		<category><![CDATA[không có chồng]]></category>

		<category><![CDATA[không ngại khó]]></category>

		<category><![CDATA[kỹ thuật]]></category>

		<category><![CDATA[những từ ngữ tiếng lóng không dễ nhớ chút nào]]></category>

		<category><![CDATA[Phụ nữ]]></category>

		<category><![CDATA[tự lái]]></category>

		<category><![CDATA[từ ngữ]]></category>

		<category><![CDATA[vô - lăng]]></category>

		<category><![CDATA[đầu óc]]></category>

		<category><![CDATA[đời sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/em-cung-a%c2%80%c2%9coma%c2%80%c2%9d-vo-lang.html</guid>
		<description><![CDATA[“Cuối tuần tớ đi học lái xe, nắng cháy da. Học lái trên xe u-oát “cổ”. Không cửa, không gương, phải leo lên để trèo vào trong. Mỗi lần đi hình chữ Z, tớ đu cả người lên đánh lái”.
     
1001 lý do chị em đi học lái xe
Hiện nay, để [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>“Cuối tuần tớ đi học lái xe, nắng cháy da. Học lái trên xe u-oát “cổ”. Không cửa, không gương, phải leo lên để trèo vào trong. Mỗi lần đi hình chữ Z, tớ đu cả người lên đánh lái”.</strong>
<div><span>     <span>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-WEIGHT: bold">1001 lý do chị em đi học lái xe</span></p>
<p class=MsoNormal align=justify>Hiện nay, để sở hữu một chiếc xe bốn bánh che mưa, che nắng không còn là&nbsp;giấc mơ quá xa xỉ đối với mỗi gia đình. Đấng mày râu biết lái xe được coi là chuyện bình thường, chỉ như biết đi xe máy mà thôi. Còn chị em phụ nữ đua nhau đăng ký đi học lái xe, vì muốn trở thành “phụ nữ của thế kỷ 21” và muôn vàn lý do khác.</p>
<p class=MsoNormal align=justify>Chị Lan (Lạc Trung&nbsp;- Hà Nội) đang học lái xe buổi thứ 2 tại trung tâm của Đại học cảnh sát cho biết: “<span style="FONT-STYLE: italic">Hôm trước chồng đi công tác, muốn đưa con đi thăm ông bà ngoại đành gọi taxi. Phải hôm trời rét căm căm, taxi hiếm, đợi mãi ngoài đường chỉ lo con bị ốm. Thế là quyết tâm đi học lái xe</span>”. </p>
<p class=MsoNormal align=justify>Còn lại đa số các chị em muốn đi học lái xe để mình có thể tự lái, không phải đợi chờ chồng. Nhà có xe mà đi đâu không có chồng, cũng phải gọi taxi thì tốn kém quá. Nick name Kitty trên diễn đàn Phụ nữ và xe hơi bật mí: “<span style="FONT-STYLE: italic">Em học lái xe để có thể mình có thể tự vận động. Hôm nào đi đâu chồng nhậu nhẹt biêng biêng, mình lái xe chở chồng về, có phải oách không? Hè này, gia đình em định đi du lịch xuyên Việt. Nếu em biết lái xe, hai vợ chồng thay nhau lái, sẽ đỡ mệt hơn cho ông xã nhà em</span>”.</p>
<div class=MsoNormal align=justify>Trong nội dung “tám” chuyện ở công sở, trên các diễn đàn online, đâu đâu cũng đều rôm rả chủ đề về các kinh nghiệm học và thi lấy bằng lái xe cho chị em phụ nữ. Hầu hết, hầu hết họ đều là những người thích xe ô tô. Niềm đam mê đó đã thúc đẩy họ không chỉ thích làm còn phải tìm hiểu, học để biết lái xe.</div>
<div class=MsoNormal align=justify>&nbsp;</div>
<div class=MsoNormal align=center><img style="MARGIN: 5px" align=center src="/anh-tre-tho/2010/03/09/14.jpg" width=500 _fl=""/></div>
<div class=MsoNormal align=center><span style="FONT-STYLE: italic">Phụ nữ không chỉ thích xe ô tô mà còn muốn học và&nbsp;lái xe</span></div>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-WEIGHT: bold">Không ngại khó, không ngại khổ</span></p>
<div class=MsoNormal align=justify>Theo kinh nghiệm của người đã học lái xe “truyền lại”, để chinh phục được những chiếc xe bốn bánh, cồng kềnh, chị em phụ nữ đi học lái xe phải chuẩn bị trước tinh thần “Không ngại khó, không ngại khổ”.&nbsp; Không ngại khó vì phải làm quen với những thuật ngữ kỹ thuật, những từ ngữ tiếng lóng không dễ nhớ chút nào. Đầu óc lúc nào cũng phải căng ra để nhớ các từ ngữ và phải kết hợp tay chân nhịp nhàng.</div>
<p class=MsoNormal align=justify>Nhiều chị em cho biết chỉ trong nửa giờ học đầu tiên, chân tay có thể tê lại và siêu&nbsp;mỏi. Có đọc nhật ký học lái xe của chị Hương, nhân viên PR của một công ty truyền thông ở Hà Nội mới thấu hiểu được nỗi “thống khổ” này: “<span style="FONT-STYLE: italic">Nửa giờ của một giờ đầu tiên, tôi được &#8220;tập nguội&#8221;, tức là tập khi xe chưa nổ máy, bao gồm cách đạp côn bằng chân trái, đạp ga và đạp phanh bằng chân phải, tay trái cầm vô lăng, tay phải rà số.</span> </p>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-STYLE: italic">Tiếp theo là &#8220;tập nóng&#8221; (xe đã nổ máy) với kỹ năng căn bản nhất đó là đi bằng côn (chưa hề dùng đến ga). Để xe vào số 1 rồi cứ nhấp nhả chân côn cho xe &#8220;bò&#8221; trên mặt đường, cố gẳng chỉnh vô lăng để xe đi thẳng đường nếu không có chướng ngại vật và đánh hết lái để quay đầu xe rồi lại trả lái khi xe vào đường mới&#8230;”</span></p>
<p class=MsoNormal align=justify>
<table style="BORDER-BOTTOM: black 1px solid; BORDER-LEFT: black 1px solid; MARGIN: 5px; WIDTH: 180px; BORDER-COLLAPSE: collapse; BACKGROUND: rgb(230,230,250); BORDER-TOP: black 1px solid; BORDER-RIGHT: black 1px solid; -moz-background-clip: border; -moz-background-origin: padding; -moz-background-inline-policy: continuous" cellSpacing=5 cellPadding=0 align=left>
<tbody>
<tr>
<td style="PADDING-LEFT: 5px; PADDING-RIGHT: 5px; VERTICAL-ALIGN: top"><span style="FONT-SIZE: 10pt">
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-STYLE: italic; FONT-SIZE: 12pt; FONT-WEIGHT: bold">Kinh nghiệm học lái xe cho các chị em phụ nữ:</span></p>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-SIZE: 12pt">- Nên hỏi người quen, tra trên mạng để liên hệ trực tiếp với thầy dạy lái xe. Nếu bạn nộp hồ sơ học lái theo trường chính quy, đợi xếp lớp rất lâu và mất nhiều thời gian.</span></p>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-SIZE: 12pt">- Hãy thuê xe tự tập lái (có kèm người dạy) để linh hoạt sắp xếp thời gian, mà học lái vẫn có hiệu quả.</span></p>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-SIZE: 12pt">- Không nên “chống trượt”. Học kỹ lý thuyết để tự thi, nắm luật để khi lái xe ra đường không bị phạt một cách oan ức.</span></p>
<p></span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Không ngại khổ vì học lái xe cũng là một cách “hủy hoại” làn da của các chị em phụ nữ một cách nhanh chóng và dễ dàng.
<p class=MsoNormal align=justify>Chị Lan than thở: “<span style="FONT-STYLE: italic">Cuối tuần, tớ cứ mò mẫm đi học, nắng cháy da, trường cách nhà tận 15km. Học lái xe mệt phết. Học trên xe u-oát “cổ”. Không cửa, không gương, không gì hết, còn phải leo lên để trèo vào trong. Mỗi lần đi hình chữ Z, tớ phải đu cả người lên đánh lái. Về nhà người đau nhức như tập thể dục hạng nặng. Lúc đi thi lại bằng xe Kia mới toanh. Thế là phải thuê thầy lẫn xe ôn mấy buổi chiều. Kiên nhẫn lắm mới lấy được cái bằng</span>”. </p>
<p class=MsoNormal align=justify>Chị Hoa (Sở điện lực Hà Nội), con mới được 6 tháng, đã phải tranh thủ đi học lái xe. Vì tài xế riêng của gia đình sắp đi du học nước ngoài 2 năm. Trong những trang nhật ký viết cho con, chị bộc bạch: “<span style="FONT-STYLE: italic">Dạo này mẹ tranh thủ đi học lái xe buổi trưa. Giữa trời nắng chang chang như hun người ấy, với cái bụng đói cồn cào, học mệt lắm con ạ. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có thể lái xe đưa con đi khắp nơi khi bố không ở nhà, mẹ lại thấy phấn khích rồi&#8230;</span>”. </p>
<p class=MsoNormal align=justify>Chưa&nbsp; kể các chị em học xong một khóa, lấy bằng lái xe rồi nhưng tay lái còn non, phải tiếp tục đi học lớp “bổ túc lái xe”. Lớp học kiểu này được các chị em khen là “hay và bổ ích” lắm. Mẹ Sâu (Hai Bà Trưng&nbsp;- Hà Nội) cho biết: “<span style="FONT-STYLE: italic">Các chị em nào đã học xong rồi, xe đẹp, tay lái non, nếu có đâm vào đâu thì thiệt cả người lẫn của. Nên theo học bổ túc là chắc chắn nhất đấy</span>”.</p>
<p class=MsoNormal align=justify><span style="FONT-WEIGHT: bold">Học lái xe không chỉ đơn giản để biết lái</span><span style="FONT-WEIGHT: bold"></span></p>
<p class=MsoNormal align=justify>Nhiều chị em học lái xe hiện nay không giống như các ông chồng vẫn nói về họ: <span style="FONT-STYLE: italic">“Học để có cái bằng, đút ví cho đẹp. Đi đâu đã có chồng lái rồi</span>”. Họ học vì họ thích tự lái xe bốn bánh, chứng minh sự độc lập và không phải phụ thuộc vào chồng nữa. </p>
<p class=MsoNormal align=justify>Chị Hoa tâm sự: “<span style="FONT-STYLE: italic">Ai cũng bảo tôi học lái xe làm gì cho khổ. Đi đâu thì gọi taxi. Nhưng tôi nghĩ khác. Mình học lái xe không chỉ đơn giản để biết lái. Qua những buổi học lái xe, mình còn học được rất nhiều kiến thức, kinh nghiệm xử lý tình huống&#8230; </span><span style="FONT-STYLE: italic">Tôi tin rằng nếu phụ nữ lái được xe thì cũng có thể hoàn toàn chủ động trong mọi việc. Có thể khống chế cái xe to đùng, vật lộn với nó giữa đường xá đông đúc</span><span style="FONT-STYLE: italic">, thì những việc khác không có chồng, mình cũng tự làm được và làm tốt là đằng khác</span>”. </p>
<div class=MsoNormal align=justify>Cảm giác phụ nữ lái được &#8220;xế hộp&#8221;, cũng xoay đi xoay lại cái vô lăng, cũng bấm còi báo hiệu &#8220;ôtô của tôi đang đến&#8221;, khi xin vượt, cũng &#8220;xi nhan xi nhê&#8221; như ai thật vô cùng thú vị. Có thể học lái xe vô cùng vất vả với phụ nữ. Lưng ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng, đêm ngủ mơ giật mình thon thót&#8230; Nhưng họ đã học được một kỹ năng mới, vô cùng cần thiết trong cuộc sống hiện đại.</div>
<div class=MsoNormal align=justify>&nbsp;</div>
<div class=MsoNormal align=right><span style="FONT-WEIGHT: bold">Thu Hằng</span></div>
<div class=MsoNormal align=right><span style="FONT-STYLE: italic">(Tổng hợp)</span></div>
<p></span>    </span>      </div>
<p align="right">Theo Afamily</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/em-cung-a%c2%80%c2%9coma%c2%80%c2%9d-vo-lang.html/feed</wfw:commentRss>
		</item>
	</channel>
</rss>
